Chủ nhật, 21/09/2014   
TRƯỜNG CHÍNH TRỊ TỈNH VĨNH PHÚC - www.truongchinhtri-vp.gov.vn
  
Trang nhất
Giới thiệu về trường
Cơ cấu tổ chức
  - Đảng uỷ
  - Ban giám hiệu
  - Các Khoa
  - Các Phòng
  - Các đoàn thể
  - Hội đồng khoa học của trường
Chức năng nhiệm vụ
Hình ảnh - Tư liệu
Đào tạo, Bồi dưỡng
Đào tạo
Bồi dưỡng
Kết quả đào tạo - bồi dưỡng
Lịch giảng
Nghiên cứu khoa học
Đề tài cấp tỉnh và các dự án
Đề tài cấp trường
Đề tài cấp khoa
Diễn đàn khoa học
Tin tức - Hoạt động
Hoạt động của trường
Đảng uỷ
Các Đoàn thể
Lịch Công tác tuần
Thông tin tổng hợp
Thời sự
Văn hóa
Giáo dục
Kinh tế
Khoa học công nghệ
Thể dục thể thao
Các văn bản
Văn bản trường
Văn bản cấp trên
Thứ hai, 25/09/2006 - 14:12

Một vài suy nghĩ về vấn đề đấu tranh chống biểu hiện suy thoái phẩm chất đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên theo tư tưởng Hồ Chí Minh trong giai đoạn hiện nay

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức  thì dù tài giỏi đến mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân1. Trong tư tưởng của Người, là người cán bộ phải vừa có tài, vừa có đức, trong đó, đức là gốc, là bản chất của người cách mạng. Vì vậy, tu dưỡng rèn luyện đạo đức cách mạng là yêu  cầu quan trọng hàng đầu, thường xuyên đối với mỗi cán bộ, đảng viên. Thế nhưng, thực tiễn những vụ việc tiêu cực, tham nhũng trong bộ máy Nhà nước bị phát hiện thời gian qua đã dóng lên hồi chuông cảnh bảo về hiện tượng suy thoái phẩm chất đạo đức, lệch lạc về nhận thức của một bộ phận cán bộ, Đảng viên. Có thể khái quát một số biểu hiện chính sau: 

Trước hết, là sự lệch lạc trong nhận thức về chuẩn giá trị cuộc sống và nhu cầu hưởng thụ. Bắt đầu từ lập luận cho rằng, cán bộ cũng là con người. Mà đã là con người thì có yêu, có ghét, có sở thích, khát khao, thèm muốn rất người và có những khát vọng cũng rất người. Thời trẻ đã cống hiến, đã phấn đấu, học tập, đã dành hết tuổi thanh xuân cho sự nghiệp thì giờ đây hoàn toàn có thể có quyền nghỉ ngơi, thư giãn, “xả hơi”. Một số cán bộ  tự cho mình cái quyền được hưởng thụ, được ăn chơi, buông thả mình như không hề chịu sự ràng buộc của kỷ luật Đảng, kỷ luật Nhà nước. Đây là một trong các nguyên nhân nảy sinh hiện tượng đánh bạc, mua dâm, bồ bịch, tham ô, tham nhũng, làm mất tư cách, tha hoá nhân phẩm, đạo đức cán bộ. Đúng ra, ở bất kể thời điểm, hoàn cảnh nào người cán bộ cũng phải nghĩ đến lợi ích chung, lợi ích của nhân dân, xã hội, cộng đồng, phải đặt đến lợi ích quốc gia, dân tộc lên trên hết, phải nghĩ đến trách nhiệm “tận tuỵ phục vụ nhân dân” mà Hiến pháp 1992, tại Điều 8 đã quy định. Đặc biệt là còn phải nghĩ đến việc làm gương cho thế hệ sau. Trượt ngã trước sự cám dỗ của những thú vui tầm thường không những tự cán bộ mất đi danh dự và công sức phấn đấu suốt đời của bản thân mình, làm mất đi danh dự của gia đình, quê hương, làm ảnh hưởng đến niềm tin của nhân dân vào đội ngũ cán bộ, đảng viên và lớn hơn là niềm tin của nhân dân đối với Đảng

Thứ hai, sự lệch lạc về động cơ phấn đấu trong công tác. Bác đã nhiều lần chỉ rõ và nhấn mạnh: “Làm việc ngày nay không phải để thăng quan, phát tài2 , “Đảng không phải là một tổ chức để làm quan phát tài3. Thế nhưng, không phải cán bộ nào cũng nhận thức và hành động đúng lời Bác nhắc nhở. Bệnh tham lam, tự tư, tự lợi, đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của Đảng, của dân tộc…dùng của công vào việc tư cùng nhận thức sai lệch, động cơ cá nhân không đúng đắn, mong lên chức, nắm quyền, muốn được cất nhắc, đề bạt chỉ vì quyền lợi, cá nhân đã làm nảy sinh căn bệnh “chạy” chức, quyền mặc dù chưa đủ cả về tài và đức. Đây là những kẻ chỉ nhìn thấy mình mà không nhìn thấy ai khác và mắc bệnh thích làm lãnh đạo trong khi năng lực thực tế yếu kém, hoặc tự cho mình giỏi hơn tất cả nên xem thường người khác, thường có biểu hiện “kéo bè kéo cánh”, thiếu tôn trọng cấp trên, coi thường cấp dưới: “…đối với cấp trên thì xem thường, đối với cấp dưới thì cậy quyền lấn áp4 .

Thứ ba, biểu hiện coi thường việc tu dưỡng phẩm chất đạo đức. Trong những cán bộ thoái hoá, biến chất không ít là do được người thân, họ mạc nâng đỡ, kéo lên làm cán bộ dù tài hèn đức mọn, lại không chịu phấn đấu tu dưỡng mà chỉ nặng về mánh khoé, thủ đoạn, luôn chỉ săn tìm hào quang của quyền lực, “dựa vào thế lực của Đảng để theo đuổi mục đích riêng mình”5. Đây là biểu hiện rất nguy hiểm, và càng nguy hiểm hơn khi nó được bàn tay quyền lực nào đó nâng đỡ, bao che, dung túng, hậu thuẫn. Người Việt Nam ta vốn trọng tình, nhưng “dĩ hoà vi quý” thái quá sẽ trở thành nhu nhược. Sự nhu nhược của cán bộ sẽ cũng góp phần làm trầm trọng thêm những yếu kém của hệ thống. Không có tinh thần đấu tranh tự phê bình và phê bình - “Đó chính là thái độ của những đảng viên và cán bộ ươn hèn, yếu ớt6 . Thấy sai không dám nói, thấy trái không dám cản, không dám có chính kiến. Có thể thấy rằng, những nhận thức, định hướng chính trị ban đầu của cán bộ sẽ có ảnh hưởng rất sâu đậm trong suốt cuộc đời chức nghiệp. Nếu nhận thức đúng, định hướng đúng, động cơ đúng sẽ có sản phẩm là những cán bộ tốt. Còn nếu ngay từ đầu nhận thức đã sai trái, lệch lạc, méo mó thì hệ quả tất yếu là sản sinh ra những “sâu mọt” trong đội ngũ cán bộ.

Thứ tư, một số cán bộ đã bị choáng ngợp trước sự thay đổi điều kiện sống và công tác, dao động trước cuộc sống sung túc về vật chất, từ mục đích “vì dân” đã tha hoá, biến chất trở thành chỉ biết vì bản thân mình. Lao động quản lý, lãnh đạo là lao động trí tuệ, lao động trí óc chứ không phải là lao động chân tay. Thời kinh tế thị trường, hội nhập kinh tế quốc tế, bên cạnh thời cơ là thách thức đối với cả đất nước chúng ta. Những ảnh hưởng tiêu cực của kinh tế thị trường ảnh hưởng đến phẩm chất của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Cuộc sống quá coi trọng vật chất đã làm không ít cán bộ, đảng viên bị sa ngã. Người cán bộ có tâm là người chấp nhận “cuộc chơi” đầy thử thách nhưng đồng thời phải giữ được “lề”. Người cán bộ chân chính hoàn toàn không coi việc đạt được cuộc sống hưởng thụ sung túc là mục đích phấn đấu tự thân của cuộc đời, là sự thành đạt cá nhân, mà luôn ý thức rất cao về trách nhiệm với nhân dân, đến sự uỷ thác của nhân dân để có một ngày mai tươi sáng hơn cho tất cả mọi người.

Thứ năm, là biểu hiện “vô cảm” trước nỗi đau và cuộc sống vốn còn nhiều khổ cực, thiếu thốn của không ít người dân. Bác đã từng nói “Nếu dân đói, Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân rét là Đảng và Chính phủ có lỗi;…nếu dân ốm là Đảng và Chính phủ có lỗi”7. Tuy nhiên, trong thực tế có một bộ phận cán bộ, đảng viên đã không có được điều này. Một bộ phận lãnh đạo đã tỏ ra quan liêu, chủ quan, xa dân đã không kịp thời biết và giải quyết các vướng mắc của người dân. Hậu quả là làm nảy sinh nhiều vấn đề bức xúc ở nhiều địa phương gây khiếu kiện kéo dài, làm ảnh hưởng lòng tin của dân đối với Đảng.

Trên đây chỉ là một vài trong số rất nhiều những biểu hiện lệch lạc trong nhận thức và hành động của một bộ phận cán bộ hiện nay. Nguyên nhân của những vi phạm đạo đức của cán bộ có nhiều song có thể khái quát trong 3 nhóm chính: một là do những tác động tiêu cực từ môi trường, điều kiện sống và công tác của cán bộ, hai là do ý thức về việc tu dưỡng rèn luyện không tốt của chính bản thân cán bộ, ba là do công tác quản lý, kiểm tra, giám sát, giáo dục đạo đức cán bộ chưa đáp ứng yêu cầu và các chế tài pháp luật xử lý những vi phạm không đủ hoặc chưa đủ sự nghiêm minh để răn đe, giáo dục những kẻ vi phạm. Vì lẽ đó, để khắc phục, loại trừ những nhận thức sai lệch của cán bộ, cần phải có những giải pháp đồng bộ, toàn diện và điều quan trọng hơn là phải thực thi được một cách có hiệu quả, trên thực tế những biên pháp cụ thể sau đây:

Một là, tăng cường công tác giáo dục chính trị, tư tưởng, giáo dục đạo đức cách mạng theo tư tưởng Hồ Chí Minh cho cán bộ, đảng viên. Trước hết là đề phòng những căn bệnh mà cán bộ rất dễ mắc phải mà Hồ Chủ tịch đã cảnh báo từ lâu.  Đó là bệnh tham lam, tự tư, tự lợi, bệnh lười biếng, bệnh kiêu ngạo, hiếu danh, bệnh óc lãnh tụ, óc quân phiệt quan liêu, bệnh thiếu kỷ luật, hẹp hòi, bè phái, địa phương chủ nghĩa.v.v. Những căn bệnh đó không loại trừ một ai, nó sẽ xâm nhập vào đầu óc ta bất kể lúc nào ta lơ là mất cảnh giác. Mắc vào chủ nghĩa cá nhân là mắc một căn bệnh đặc biệt nguy hiểm, bởi xét cho cùng những biểu hiện tiêu cực trong đội ngũ cán bộ thời gian qua đều do chủ nghĩa cá nhân sinh ra, bởi “Chủ nghĩa cá nhân là một thứ vi trùng rất độc, do nó mà sinh ra các thứ bệnh khác rất nguy hiểm8. Bác cũng đã chỉ rõ rằng: “…Nếu không giữ đúng Cần, Kiệm, Liêm, Chính thì dễ trở nên hủ bại, biến thành sâu mọt của dân9. Vì vậy, học tập tư tưởng Hồ Chí Minh là phải đi từ nhận thức đến hành động cụ thể trong việc nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân. Trong điều kiện kinh tế thị trường hiện nay, xem nhẹ vấn đề giáo dục và đánh giá phẩm chất đạo đức nói chung và đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên nói riêng sẽ là một sai lầm rất lớn.

Hai là, cần thực hiện nghiêm túc, thường xuyên và thực chất công tác đấu tranh tự phê bình và phê bình trong cán bộ, đảng viên. Cán bộ, đảng viên phải thường xuyên tự kiểm điểm mình để chống chủ nghĩa cá nhân như  mỗi ngày đều phải rửa mặt. Đấu tranh tự phê bình và phê bình phải được coi trọng về chất chứ tuyệt đối không phải làm theo đợt, theo kiểu hô khẩu hiệu, đánh trống bỏ dùi, chỉ cốt cho có phong trào hình thức. Đây là yêu cầu đối với mỗi cán bộ, đảng viên bởi lẽ, về thực chất, chống chủ nghĩa cá nhân là chống sự tha hoá của chính mình, là mình tự phải giữ cho mình trong sạch trong cơ chế kinh tế thị trường.

Ba là, phải tiếp tục xây dựng và hoàn thiện cơ chế lựa chọn cán bộ có đủ tài, đức, xứng đáng là “công bộc”, là “ người đày tớ thật trung thành ” của nhân dân như lời Bác Hồ dạy. Nếu như  “cán bộ là cái gốc của mọi công việc” thì tuyệt đối không thể dùng những cái gốc sâu, gốc mọt, cái gốc đã bị tha hoá, biến chất. Bởi vì ”…nếu cán bộ dở thì chính sách hay cũng không thể thi hành được…”10. Có một danh nhân đã từng nói: Trong thời loạn thì dùng người có thể nặng xét tài năng, nhẹ xét đức hạnh. Nhưng khi thiên hạ đã thái bình thì phải dùng người tài đức song toàn. Bác có lẽ cũng tán thành phần nào câu nói đó khi khẳng định rằng: “…không có đạo đức thì dù tài giỏi đến mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân11. Dứt khoát cán bộ phải là những người có đạo đức cách mạng, cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, trung với nước, hiếu với dân, biết yêu dân, kính dân, liên hệ mật thiết với nhân dân, lắng nghe ý kiến, nguyện vọng của nhân dân, chăm lo điều lợi cho dân, tránh làm việc hại đến dân.

Bốn là, tăng cường công tác quản lý cán bộ, đảng viên trong mọi cơ quan, đơn vị, mọi tổ chức cơ sở Đảng. Đã có những bài học rút ra từ  thực tế: Cán bộ, đảng viên vi phạm phẩm chất đạo đức mà cơ quan, đơn vị, tổ chức Đảng không hề hay biết, vẫn xếp loại đảng viên tốt, vẫn đánh giá là những cán bộ có năng lực và triển vọng phát triển!. Chừng nào vẫn còn có những biểu hiện lơ là, quan liêu trong công tác quản lý cán bộ, còn những biểu hiện nể nang, né tránh trong đấu tranh phê bình, còn hình thức trong kiểm điểm, đánh giá, phân loại đảng viên, trong công tác thi đua - khen thưởng thì sẽ không thể kịp thời phát hiện, ngăn chặn và xử lý kịp thời những biểu hiện suy thoái về phẩm chất đạo đức như đã xảy ra thời gian qua.

Năm là, tiếp tục hoàn thiện và thực hiện nghiêm túc quy chế dân chủ ở cơ sở, dân chủ ở cơ quan. Phát huy dân chủ trong hoạt động của cơ quan, trong sinh hoạt Đảng, trong quản lý, tuyển dụng, đề bạt, bổ nhiệm, bầu cử cán bộ là phương thức quan trọng để kiểm tra, giám sát có hiệu quả việc tu dưỡng rèn luyện đạo đức của  cán bộ, đảng viên. Vì thế, cần chú trọng việc kiểm tra tình hình thực hiện quy chế dân chủ, đồng thời có những chế tài cụ thể hơn trong việc xử lý những vi phạm quy chế dân chủ trong hoạt động của từng cơ quan, đơn vị. Trong các quy định pháp luật về công vụ, cần xác định trách nhiệm rõ ràng của lãnh đạo, thủ trưởng cơ quan nếu để xảy ra những vi phạm trong cơ quan, đơn vị mình quản lý.

Sự nghiệp công nghiệp hoá - hiện đại hoá đất nước, xây dựng CNXH, xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, một đất nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh đòi hỏi phải xây dựng được một đội ngũ cán bộ ngang tầm nhiệm vụ, mà yêu cầu trước hết phải là phẩm chất đạo đức cách mạng. Bởi một lẽ: Vô luận việc gì đều do người mà ra, thế nên, xét cho cùng, mọi sự cải cách, đổi mới đều dứt khoát phải gắn liền với con người và bắt đầu từ yếu tố CON NGƯỜI. Chúng ta phải thấm nhuần di huấn Bác để lại trong Di chúc:Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân12./.

* Ghi chú:

(1) Hồ Chí Minh Toàn tập - Tập 5, NXB CTQG, H.à nội, 2000 – tr.253

(2) Sđd - tr.60

(3) Sđd - tr.249

(4) Sđd - tr. 72

(5) Sđd - tr. 255

(6) Sđd – tr. 264

(7) Sđd - Tập 7, tr.572

(8) Sđd – Tập 5, tr. 255

(9) Sđd  - tr. 280

(10) Sđd - tr. 273

(11) Sđd - tr. 253

(12) Sđd - Tập 6, tr.495

Ths. Trần Xuân Long 
Trưởng khoa Pháp luật


Các tin khác:
Tìm kiếm
Tin nổi bật
Khai giảng lớp Tập huấn chương trình, giáo trình trung cấp lý luận chính trị- hành chính (chỉnh sửa, bổ sung năm 2014)
Quyết định số 1479/QĐ-HVCTQG v/v ban hành Chương trình đào tạo Trung cấp lý luận chính trị - hành chính
Quyết định số: 726/QĐ - HVCTQG v/v tổ chức Hội thi giảng viên dạy giỏi toàn quốc các trường chính trị tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, trường bộ, ngành lần thứ V - năm 2014
Quyết định số: 445/QĐ - HVCT-HCQG Về việc ban hành Quy chế Hội thi giảng viên dạy giỏi toàn quốc các trường chính trị tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, trường bộ, ngành
Chủ tịch UBND tỉnh Phùng Quang Hùng chỉ đạo: Áp dụng các biện pháp khẩn cấp nhằm chặn đứng, không để bệnh sởi lây lan
Ngày sách Việt Nam 21 tháng 4
Liên kết web

Bản quyền thuộc về Trường chính trị tỉnh Vĩnh Phúc
Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số 280/GP-BC của Bộ văn hoá - thông tin.
Đơn vị xây dựng Công ty Cổ phần Tin học Tân Dân